Thấy bộ dạng thê thảm của Chu Tước, Tần Tang cũng âm thầm kinh hãi. Một Chu Tước cường đại như thế, vậy mà trước mặt ma tôn lại không đỡ nổi một chiêu.
Nhận ra ánh mắt Chu Tước càng lúc càng bất thiện, Tần Tang vội vàng cười xòa lấy lòng, móc ra một đống bình ngọc, mặc kệ có hữu dụng hay không, cứ một mạch nhét cả cho nàng. Tuy kẻ đầu sỏ không phải hắn, nhưng lần này hắn quả thật làm không được quang minh lỗi lạc, xem như chút tâm ý bồi tội vậy.
“Cút ra ngoài!”

