Ngay lúc Tần Tang đang ngập tràn hoan hỷ, Lưu Ly đột nhiên rơm rớm nước mắt. Tình ý trong ánh mắt hóa thành nét oán hờn, dường như đang trách móc hắn vì sao lâu như vậy rồi vẫn chưa đi tìm nàng.
Đột nhiên, Tần Tang nảy sinh sự hối hận mãnh liệt. Vì sao bản thân không đến Doanh Châu tiên đảo gặp Lưu Ly trước một lần? Vì sao lại tự phụ như thế, cứ một mực đi điều tra hành tung của Tố Nữ trước, để rồi dẫn đến cớ sự hai người phải cách biệt hai giới!
Nỗi ân hận này là có thật, nay bị thiên ma dẫn động, phóng đại, trùng kích thẳng vào tâm tính Tần Tang, khiến cho nét mặt hắn cũng lờ mờ trở nên vặn vẹo.
Những ký ức trước đó đều như thế, cảm xúc lúc bấy giờ bị thiên ma phóng đại, bóp méo, thậm chí là thêu dệt từ hư không, chỉ nhằm mục đích xé rách phòng tuyến tâm lý của Tần Tang.

