Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, ánh mắt Lục Hành Chương lại trở nên sắc bén, hắn quét qua những người có mặt rồi thản nhiên nói: “Có một vị lãnh đạo cần người giúp...”
Chỉ thấy hắn khẽ điểm ngón tay, Trương Vũ, Ngọc Thanh Nhượng và hai tu sĩ khác liền bị đánh dấu.
“Các ngươi qua đó đi.”
“Hãy nhớ kỹ, bất kể vị ấy nói gì, các ngươi cứ làm theo là được. Nội dung công việc của các ngươi trong mấy ngày tới chính là hoàn thành tất cả nhiệm vụ mà nàng giao cho.”

