Trần Bình An nhíu nhíu mày, nhẹ nhàng buông dao điêu khắc, đứng lên, đang muốn nói chuyện, Lâm Thủ Nhất đã xoay người sải bước rời đi.
Lý Hòe rón ra rón rén chuồn vào nhà, trong tay cầm lấy nén bạc nọ. Thằng bé vốn không dám xen vào vũng nước đục này, nó ngồi ở mép giường bên kia, sắc mặt hơi tái đi.
Trần Bình An liếc thiếu niên áo trắng, một lần nữa về lại ghế ngồi.

