Ông lão cảm khái nói: "Trên đại đạo, người người tranh giành dẫn đầu, nhưng một bước chậm sẽ thành mọi bước đều chậm, có người không cần cố gắng, ngủ gà ngủ gật lười biếng, vậy mà cảnh giới tiến triển cực nhanh, còn ngươi ngày đêm khổ tu, kết quả vẫn là một phế vật, tu hành chính là chuyện bất đắc dĩ như vậy."
Bà lão nhanh chóng mất bò mới lo làm chuồng nói: "Lão tổ, thiếu gia kia khó lường như vậy sao?"
Ông lão bật cười nói: "Không phải bản thân thiếu niên lợi hại, mà là người dẫn đường của thiếu niên đó quá giỏi. Nếu như thiếu niên chỉ có một mình hắn, thì cho dù hắn nỗ lực chăm chỉ như thế nào, cảnh giới võ đạo vẫn sẽ không cao, có lẽ đến khi chết cũng chỉ là lục cảnh thất cảnh, không thể hơn được."

