Logo
Chương 493: Phật Nhìn Một Bát Nước (2)

Ông lão đã ở trong ngôi miếu đổ nát hoang phế này rất nhiều năm.

Nửa năm kế tiếp, ngày qua ngày, tăng nhân cũng ở tạm chỗ này, thỉnh thoảng sẽ cùng ông lão đi vào trong thành, nâng bát hoá duyên, rảnh rỗi sẽ cùng ông lão ra khỏi thành, trở về nơi ở. Hai người vẫn chưa từng giao lưu với nhau bằng ngôn ngữ, thậm chí ngay cả ánh mắt nhìn nhau cũng rất hiếm. Mỗi lần lão điên thấy tăng nhân đều trở nên ngờ nghệch, không nhớ được điều gì.

Rồi một đêm mưa to gió lớn, sấm chớp đầy trời.

Trong cơn mưa mịt mùi, có lẽ ngay cả tiếng gọi to gần trong gang tấc cũng khó mà nghe rõ được.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng