Cái hỏi này quả thật là hỏi khó Trần Bình An, sau khi nhìn quanh bốn phía, hắn nghiêm túc suy nghĩ, "Nếu là Hà Thần, thì có lẽ phải có từ miếu chứ, trên đường đi tới đây hình như không thấy."
Trần Bình An khẽ thở dài trong lòng, nhớ tới một mảnh thẻ tre trong sọt, mình đã tự tay khắc lên "Dục tốc bất đạt", mới quyết định bỏ qua suy nghĩ bâng quơ không đầu không đuôi này, hô lên với tiểu đồng áo xanh càng chiến càng dũng kia: "Quay lại đây!"
Tiểu đồng áo xanh đang đánh đã tay trên mặt sông xa xa, từ trong tay áo liên tục phóng ra từng đợt pháp bảo mang theo lưu quang đầy màu sắc, cười to nói: "Lão gia, chờ một lát, chỉ một lát thôi, ta sắp bắt được con cá chạch lươn lẹo này rồi! Muốn so công phu thủy chiến với ta, đúng là... Ái chà, còn có chút gia sản nữa chứ, pháp bảo này phẩm tướng không tệ, đáng tiếc đại gia ta chỉ cần chạm nước, sẽ là thể phách trời sinh mạnh mẽ vô địch, ả xấu xí kia, chút bản lãnh đó của ngươi không đáng để ta ngó tới, ha ha, sau khi bắt được ngươi, ta sẽ ném ngươi lên giường lão gia nhà ta, bảo đảm Xà đảm thạch sẽ về tay ta!"

