Tào Tuấn lắc lắc đầu, không hất được con hồ ly kia đi, bất đắc dĩ nói: "Hai người các ngươi gây gỗ thì gây gỗ, có thể đừng liên lụy tới ta được không. Nói cho rõ ràng, lão Tào chẳng qua là cưới ba mươi tám phòng mỹ thiếp mà thôi, nếu thật sự không nhịn được oán khí này, thì cứ dứt khoát lột bộ da của nàng ta ra làm y phục mới cho ngươi, những chuyện như thế này ngươi làm cũng không ít, rất quen tay mà, vì sao cố tình lôi ta ra giận cá chém thớt."
Hồ ly lửa đỏ cười nhạo nói: "Lão rùa già đó chỉ thích ngực lớn mông tròn, nhiều năm như vậy cũng không có chút tiến bộ nào, thật sự là làm người ta buồn nôn."
Tào Hi lại ngồi xuống trước cửa tiếp tục cắn hạt dưa, "Ngàn vàng khó mua thứ ta thích. Ồ đúng rồi, con mụ kia, năm mới mời ngươi ăn hạt dưa."
Bụp một tiếng.

