Trấn nhỏ Long Tuyền, trong một học thục đã cũ kỹ đến thà bỏ chứ không dùng, đạo nhân trẻ tuổi đầu đội mũ hoa sen, một mình ngồi sau một bàn sách nhỏ, nhìn về vị trí Tề Tĩnh Xuân đã đứng tròn một giáp 60 năm kia, đạo nhân im lặng không nói, ngón tay theo bản năng nhẹ nhàng vẽ từng vạch trên mặt bàn.
Lấy lại tinh thần, Lục Trầm nhấc tay lên, sau đó chộp một cái, Hạ Tiểu Lương ngự phong rời khỏi côn thuyền, thế mà trực tiếp bị hắn “vớt” ra được từ trong biển mây mênh mang, cho dù Hạ Tiểu Lương là Luyện khí sĩ Kim Đan cảnh, đi hơn ngàn vạn dặm đường, nhưng trong khoảnh khắc đó vẫn cảm thấy đầu váng mắt hoa, lảo đảo một lúc mới đứng vững thân hình.

