Trần Bình An cũng không có cảm nhận gì, trong lúc vô tình nhìn thấy Thu Thực đứng ở bên kia, cùng tỷ tỷ mỗi người gác một bên, Xuân Thủy khí độ ung dung, không chút sơ hở, gọi giá kêu tiền rất thông thuộc, Thu Thực là người không ruột không gan, cứ nhìn chằm chắm phía Trần Bình An, phải lướt mắt nhìn thấy hắn rồi mới hài lòng mãn nguyện, hơi nâng cằm lên, lộ ra một dung nhan kiêu ngạo.
Giống như mãi đến giờ phút này, Thu Thực mới cảm thấy được một lần mình ngồi ngang hàng với Trần Bình An?
Trần Bình An không thể nào thực sự hiểu được tâm trạng của cô gái, mời chuyển sự chú ý sang những giấy trắng khắc bia kia, mười lần khắc ấn, càng về sau, linh khí càng loãng, cảnh tượng hình ảnh cũng càng thêm mơ hồ, tới tấm cuối cùng, chỉ có thể quan khán một lần mà thôi, cho nên giá tiền thấp nhất, chỉ có giá ba mươi đồng tiền tuyết hoa.

