Lâm Bắc Thần lau mồ hôi lạnh trên trán, chậm rãi đứng dậy, bước đến đằng trước Kiếm Tiên Hào. Vân đạm phong khinh.
Hắn nhìn cao tầng hai đại quân bộ, lắc đầu thở dài: "Haiz, các ngươi cần gì phải làm như vậy chứ? Tội gì phải khổ như vậy?"
Nói xong, Lâm Bắc Thần nhịn không được liền cười vui vẻ: "Các ngươi quá nhiệt tình rồi, lại còn chạy đến đây tặng quà, ta cũng đành bất đắc dĩ phải nhận. Triệu sư phụ, nhiệm vụ bắt đầu, cứ dựa theo kế hoạch lúc trước, ra tay đi."
Lời còn chưa dứt.

