Nàng không nhịn được mở bừng đôi mắt đang nhắm nghiền, ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy Trần Phỉ một tay vẫn ôm chặt lấy nàng, tay còn lại múa trường thương kín không kẽ hở, gạt văng từng mũi tên bắn xuống từ phía trên.
Những mũi hỏa tiễn mang theo ngọn lửa lao xuống, có mũi bị thương phong quét tắt, có mũi sượt qua người bọn họ, rồi cắm sâu vào bóng tối thăm thẳm phía dưới.
Sắc mặt Trần Phỉ vẫn bình tĩnh như cũ, ánh mắt sắc như chim ưng. Một bên hắn vung thương cản tên, một bên đảo mắt như điện, quét qua những vách núi cheo leo lởm chởm đang lao vút lên bên cạnh.

