Logo
Chương 466: Hối tiếc

Vu Quảng Ấn không nỡ rời khỏi khoang thuyền, nhưng mỗi lần thỉnh giáo, thời gian đều không cho phép vượt qua một canh giờ.

Cũng không phải Trần Phỉ cố ý kéo một vạn điểm cống hiến kia, thuần túy là loại chỉ điểm riêng này, thời gian một canh giờ đã đủ những trưởng lão này học tập.

Thời gian kéo dài, ngược lại sẽ bỏ sót rất nhiều cảm ngộ. Còn không bằng khống chế thời gian, để cho những trưởng lão này có thể mang cảm ngộ về, chậm rãi tiêu hóa, triệt để biến thành thực lực bản thân.

Vu Quảng Ấn đi tới trên boong tàu, hàn huyên với mấy trưởng lão khác một phen, liền nhanh chóng trở lại khoang thuyền của mình, tiêu hóa cảm ngộ lần này.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng