Nếu là thường ngày Tổ An kiểu gì cũng phải khen ngợi một hồi tay này trắng thế nào, mềm ra sao, không chừng còn có thể không nhịn được mà sờ mấy cái.
Nhưng lúc này lực lượng hủy diệt từ trên tay truyền đến khiến hắn hồn vía lên mây, nào còn tâm tư kiều diễm gì nữa.
Vội vàng muốn lui về phía sau tránh né, nhưng đối phương thủy chung vẫn ở cách trước người hắn ba thước, khiến hắn không thể kéo giãn đủ cự ly.
Phải biết rằng một thân bản lĩnh của hắn đều ở trên kiếm thuật, công phu quyền cước thực sự rất bình thường, không rút được kiếm ra thì chỉ có thể thông qua bản năng để chiến đấu mà thôi.

