Thực ra nó đây là vẽ vời cho thêm chuyện, lúc này dược tính đã triệt để phát tác, toàn bộ là nhờ biết được Tổ An gặp nạn bi thương mới giữ lại một tia thanh minh, chỗ nào còn động đậy được.
Thấy nàng ngoan ngoãn ghé vào vách núi, Hồng Long hài lòng gật đầu, sau đó bắt đầu chuyên chú luyện hóa bảo châu.
Lại nói bên ngoài sơn động, Tổ An vốn nằm rạp ở trên mặt đất không nhúc nhích, bỗng nhiên ngón tay run rẩy động một cái, dần dần toàn thân cũng khôi phục tri giác.
Một cảm giác đau nhức kịch liệt truyền tới, biểu lộ của hắn thống khổ, vừa rồi không biết xương cốt toàn thân gãy mấy cây.

