Đại Hổ cười cười với Tam Nha, làm song bào thai, kỳ thật Đại Hổ càng có thể cảm nhận được Tam Nha vô cùng luyến tiếc và khổ sở với con chó bông kia cỡ nào.
Thư Dư nhìn hai huynh muội, cười nói, “Đại Hổ cũng vậy, nhị tỷ biết đệ hiện tại nỗ lực học tập biết chữ, nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi. Lúc nào không có việc gì thì cũng có thể ngồi cùng với Tam Nha cùng nhau ngồi ở cửa nhìn xem người trên đường, hoặc là đi ra ngoài tìm những hài tử khác cùng chơi. Hai đứa xinh đẹp như vậy, đứng ở cửa như phúc oa oa ấy, còn có thể kéo khách nhân cho cửa hàng nữa, đến lúc đó đều sẽ cho hai đứa thù lao.”

