Mạnh Duẫn Tranh cũng nhìn thấy nàng, đối với nàng hơi hơi gật đầu, rồi tiếp tục dường như không có việc gì đi lên phía trước.
Thư Dư thả ba đồng tiền xuống, xách theo gói thuốc rồi đi theo, vẫn luôn theo tới một góc không người mới dừng lại.
Ở bên ngoài, cho dù đối diện chỉ có Thư Dư, Mạnh Duẫn Tranh cũng cẩn thận không mở miệng nói chuyện, chỉ giơ tay ý bảo, tỏ vẻ chính mình muốn bắt đầu hành động.
Thư Dư gật gật đầu, “Vậy huynh cẩn thận một chút.”

