Lương thị ủy khuất, “Hắn ở nhà việc gì cũng không làm, đừng nói rửa chén, chiếc đũa rớt trên mặt đất cũng không thèm nhặt lên đâu. Nương, về sau con muốn giúp đỡ làm thú bông, khẳng định rất bận, việc trong nhà sẽ không kịp làm. Nương nói một tiếng với cha bọn nhỏ đi, bảo hắn làm việc đi được không?”
Lão thái thái liếc xéo nàng một cái, “Lão Tam lại không nghe ta, ta đi nói, còn không bằng chính ngươi đi nói.”
Lương thị lại nhìn về phía Thư Dư, đúng vậy, Lộ Tam Trúc ai nói đều không nghe, hiện tại chỉ nghe đúng hai người, một người là Bảo Nha tuổi còn nhỏ, một người, chính là A Dư.

