Đinh Nguyệt Hoa xác thật là không biết phải nói như thế nào, hai chữ chợ đen này, người nên biết thì đều biết, không nên biết thì một chút cũng sẽ không hiểu biết được.
Muốn nói quá nhiều chuyện bí ẩn thì cũng không đến mức, nhưng mà cũng không thể tùy ý nói bậy được.
Thư Dư thấy nàng bộ dáng rối rắm, tức khắc thở dài một hơi, “Thôi vậy, nếu mà cô thấy khó nói quá, ta sẽ không hỏi cô nữa. Ta tự mình nghĩ cách đi hỏi thăm chỗ khác vậy, ba cái công tử ca kia không phải dễ đối phó, ta dù sao cũng phải có chuẩn bị tâm lý mới được.”

