Triệu Tích lại ngẩng đầu kêu một lần sau đó thì dừng lại, cuối cùng quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn, bức họa này bị người ở ghế lô trên lầu ba lấy về tay được rồi.
Giá cuối cùng là một vạn hai ngàn lượng.
Triệu Tích cười tủm tỉm, quay đầu nhìn Mạnh Duẫn Tranh, “Vị khách nhân ở ghế lô lầu ba kia khẳng định là điên cuồng sùng bái ngươi đó. Trả tận cái giá này, đối với ngươi hẳn là chân ái.”

