Hướng Vệ Nam đột nhiên có dự cảm không lành cho lắm, “Cho nên……”
“Đại nhân ngươi cũng biết mà, nhà của chúng ta hoàn cảnh như vậy, thật sự là không giàu có gì cho cam. Mới chỉ một tháng trước thôi, cha mẹ ta đến cơm cũng không có mà ăn. Thật vất vả dùng tới toàn bộ tiền tích lũy của ta để mở gian cửa hàng trang phục kia, vài ngày cũng chẳng có chút sinh ý gì, nhà của chúng ta nghèo muốn chết. Ba mươi lượng phí ghế lô kia thật sự là quá đắt quá quý, gần như là toàn bộ tiền tiết kiệm của cả nhà ta đó.”

