Thư Dư ăn xong cái bánh trong tay, ngay sau đó nói, “Bằng không lát nữa ta lần mò sang Đại Nhứ thôn nhìn xem, hắn nếu mà đi rồi thì chúng ta lại xuất phát cũng tới kịp.”
Bọn họ chính là người có xe la mà.
Đại Ngưu xua xua tay, “Muội đừng đi, mưa gió ướt dầm dề như này, đến lúc đó làm cho một thân dơ. Ta đi là được, ta đi bộ nhanh, cũng đi thành quen.”

