Viên lão đại sắc mặt nháy mắt trở nên rất khó xem, người Viên gia càng là lui về phía sau một bước, biểu tình có chút nan kham.
Trần thôn trưởng hừ lạnh một tiếng, “Ngày hôm qua là chính miệng các ngươi nói, về sau mặc kệ người ta bần cùng hay phú quý, đều không quan hệ cùng các ngươi nữa. Hiện tại mới nghe nói hắn được đại nhân coi trọng, lại muốn vội vàng một lần nữa nhận thân đúng không? Các ngươi nghĩ cũng đẹp đấy.”
Những thôn dân khác cũng đều phụ họa, đặc biệt là thôn dân ban đầu cùng Viên Sơn Xuyên quan hệ tốt, một đám đều đang vui sướng khi người gặp họa, “Đúng vậy, chúng ta đều là tận mắt nhìn thấy. Các ngươi ngày hôm qua làm đến tuyệt tình như vậy, vừa muốn bạc đoạn thân, lại còn muốn đuổi người ta ra khỏi nhà, cũng mặc kệ Sơn Xuyên có phải đang bị trọng thương hay không, sự tình máu lạnh như vậy đều làm được rồi thì hiện tại chắc là không đến mức mặt dày lại muốn đi thơm lây đâu nhỉ?”

