Gân xanh trên thái dương Lão thái thái nhảy thình thịch, “Ngươi, ngươi thật đúng là cái nghiệp chướng. Cha mẹ ngươi nuôi ngươi đến lớn như vậy, Đại Bảo cùng Bảo Nha ở nhà bọn họ ăn bao nhiêu gạo thóc, một đám đều béo múp trắng tròn. Trước kia hai ngươi không kiếm tiền còn chưa tính, hiện tại có bạc, ngay cả khối thịt đều không bỏ được cho bọn hắn, ngươi còn biết xấu hổ hay không?”
Lương thị bị mắng rụt đầu một chút, Bảo Nha bên cạnh nghe được tên của mình, mờ mịt ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ đều là vụn điểm tâm.

