Hầu thị kinh hãi, vội vã đứng dậy, phát ra động tĩnh thành công che giấu nhị phu nhân ngoài cửa dưới sự khiếp sợ động đến khung cửa.
Thư Dư thở dài một hơi, “Ta không lừa các ngươi đâu, vị quan sai kia nói, xem ở phân thượng ta một đường này cho bọn hắn không ít tiền, nhắc nhở ta một câu, cũng để cho ta đề phòng Nhị cô nương chút, miễn cho ngay cả mạng nhỏ đều giữ không nổi.”
Hầu thị chậm rãi ngồi trở về, đầy mặt không thể tin tưởng, “Nhưng mà, nhưng mà Nhị cô nương vì sao lại làm như vậy? Nàng cùng thất cô nương không oán không thù, hai người cũng gẫn như không có gì xung đột, đang êm đẹp, vì sao lại muốn giết nàng?”

