Thư Dư quay đầu liếc mắt nhìn hắn, ngay sau đó buông đồ trong tay xuống, cười nói, “Tất nhiên là thứ có thể giúp ta rời khỏi Tây Nam này rồi.”
Triệu Tích ánh mắt sáng lên, “Có thể giúp cô thoát khỏi lưu đày thì thứ này hiển nhiên là phải không đơn giản nha, tác dụng không lớn, hiệu quả cũng không lớn.”
“Yên tâm, thứ này làm ra được, chính là một thứ ích nước lợi dân.” Thư Dư vỗ vỗ tay đứng dậy, “Đến lúc đó, cũng đủ triệt tiêu ‘ hành vi phạm tội ’ của ta rồi.”
Hơn nữa, nàng vốn dĩ cũng không có tội gì, thậm chí còn không phải người Thư gia.

