Thư Dư hồ nghi nhìn chằm chằm Mạnh Duẫn Tranh, hoài nghi hắn vào lúc mình không để ý đã cho người nhà nàng ăn mê hồn dược.
Mạnh Duẫn Tranh buồn cười không thôi, “Ta không có làm cái gì, chẳng qua khi ở trên đường lưu đày trước kia đã cùng người nhà nàng đồng hành một đường, bọn họ thấy ta công phu không tồi thôi.”
Thư Dư bừng tỉnh đại ngộ, võ công của Mạnh Duẫn Tranh, xác thật là cực kỳ dứt khoát.

