Thư Dư lập tức chỉ tay lên trời thề, “Ta tuyệt đối không nói dối, ta là người thành thật nhất. Hơn nữa người như chúng ta, kỵ nhất là thề độc. Ta nếu dám lừa ngươi, ta liền……” “để thiên lôi đánh xuống...ngươi.”
Chữ ngươi cuối cùng, Thư Dư nói cực nhẹ, chỉ có Đại Nha bên người nàng nghe thấy được.
Vốn Đại Nha nghe được nàng không kiêng kỵ cái gì lại còn muốn thề, sợ tới mức sắc mặt đều trắng bệch, đang muốn ngăn cản nàng, kết quả bị chữ này của nàng làm cho sửng sốt một chút, không phản ứng kịp.

