Tay Thư Dư cầm chén trà đột nhiên cứng đờ, kinh ngạc nhìn về phía hắn.
Mạnh Duẫn Tranh không có thu hồi tầm mắt, trên mặt hắn lộ ra nụ cười trào phúng, “Nam nhân kia, mặt ngoài hiền lành nhân hậu, nội tâm lại là người âm hiểm ác độc. Nương ta chỉ là con gái nhà bá tánh bình thường, từ nhỏ bà ấy đã rất xinh đẹp, là mỹ nhân nổi danh khắp làng trên xóm dưới.”
Thư Dư nghĩ, Mạnh Duẫn Tranh lớn lên đẹp như vậy, nương hắn đương nhiên không kém đi đâu được rồi.

