Triệu Tích yên lặng nhìn thoáng qua lều chất củi tứ phía lọt gió chỉ có cái che đầu, trong lòng thấp giọng mắng một tiếng.
Đẩy bọn họ ra thì đẩy ra đi, tốt xấu gì cũng tìm chỗ nào an tĩnh, hoàn cảnh tốt một chút hơn nữa tư mật hơn chút đi, nào có ai bày tỏ tâm ý cùng với cô nương mình ái mộ ở phòng chất củi???
Hắn lúc này mới vừa há mồm, liền hít vào một mồm bụi. Hắt xì một cái, chóp mũi đã ngửi thấy mùi bên cạnh hố phân.

