"Vân di, con ăn, để con ăn!" Sở Hoằng Du đoạt lấy cái chén: "Trường Sinh, ca ca ăn nha, đợi lát nữa muội đừng khóc lóc đòi lễ vật của ta."
Vân Sơ cười tủm tỉm: "Là tượng đất ta tự ngắn, Trường Sinh, con thật sự không muốn sao?"
Nàng lấy một tượng đất từ tay Thính Tuyết, là một tiểu cô nương mặc xiêm y hồng nhạt, vô cùng đáng yêu.
Trường Sinh chỉ nhìn thoáng qua đã yêu thích không thôi.

