"Mẫu phi luôn nói thân phận của nàng không xứng với con, không xứng làm nữ chủ nhân của vương phủ." Sở Dực chậm rãi mở miệng nói: "Nếu đã như vậy thì con chấp nhận từ bỏ thân phận Vương gia, bao gồm cả vương phủ này."
Ân tần trừng to mắt, bà ấy kinh ngạc nói: "Dực nhi, con nói cái gì?!"
Sở Dực gỡ ngọc bội bên hông xuống, đây là ngọc bội đại diện cho thân phận của hoàng thất: "Từ nay về sau con không phải là hoàng tử hay Vương gia, chỉ là Sở Dực."
"Con điên hay là ta điên rồi!" Ân tần rống giận: "Vì một nông nữ mà con dám làm ra chuyện hoang đường như vậy, nếu truyền tới tai phụ hoàng con, con biết..."

