Tạ Thế Doãn vừa khóc vừa thở hổn hển.
Nó mềm oặt quỳ thụp xuống đất, nắm lấy vạt váy của Vân Sơ.
Vân Sơ khom lưng đỡ nó dậy: "Hiện giờ đại ca ngươi là đương gia Tạ gia, nếu đại ca và tổ mẫu của ngươi đã không có ý đi tìm thì đương nhiên là có dụng ý của bọn họ."
"Không, mẫu thân, phải tìm, phải đi tìm..." Tạ Thế Doãn khóc đến mức phát điên: "Cầu xin mẫu thân, con không thể không có di nương..."

