Logo
Chương 120: Cậu chỉ muốn an phận khiêm tốn bày quầy thôi mà

“Khoai đậu à? Đây là cái gì thế, cho tôi một xâu đê.”

“Ớt chuông? Vàng đỏ xanh cho tôi mỗi loại một xâu...”

Lâm Chu nhìn những người trẻ tuổi này, vẻ mặt trở nên một lời khó có thể nói hết.

Cậu làm mấy loại kẹo hồ lô kỳ lạ đó hoàn toàn là do hứng thú, không tính nó vào trong số lượng năm trăm xâu, chỉ là nhân tiện bán chơi cho vui thôi.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng