Trần Nhị Cẩu tức muốn ói máu, nhưng bất kể hắn có mở miệng ra như nào cũng không thể nói được. Sau khi bị Bàn tử cười nhạo xong Trần Nhị Cẩu thực sự giống như một độc phụ nhe răng giơ móng vuốt lao về phía Bàn tử. Bàn tử chỉ cười lạnh một tiếng một cước đạp bay Trần Nhị Cẩu ra xa khiến hắn bò cũng không bò dậy được.
“Cảnh sát ở đây sao anh dám đánh người? Đồng chí cảnh sát, tên béo này đánh người các anh không quản sao?” Lập tức có người đối chất với cảnh sát, chỉ to mồm chứ rụt tay rụt chân không dám tiến lên. Tôi vừa liếc qua nhìn thì ra là anh họ của Trần Nhị Cẩu.

