Tôi do dự một hồi, nói: “Chú Đông Phương, cháu nói thật với chú, cuộc điện thoại này của chú đã đến chậm một chút rồi, chúng cháu quả thật cũng đã đoán ra tác dụng của tấm bia đầu rồng đó, nhưng cũng đã vô tình nhấc tấm bia đầu rồng đó ra khỏi mắt phong thủy, sau khi nhấc nó ra, mắt rồng trên bia đầu rồng chảy máu, nhưng ở đây có một cao nhân, dùng bùa chú đóng mắt rồng lại rồi đem bia đầu rồng đặt lại chỗ cũ rồi.”
Sau khi tôi nói xong, Trần Đông Phương ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, cuối cùng, chú ấy thở dài một cái, nói: “Chuyện mà cha tôi lo sợ nhất cũng đã xảy ra rồi, Diệp Tử, bây giờ cậu đi tìm Trần Trụ Tử, đây là bước sắp xếp cuối cùng của ông Ba của cậu, cậu nói với anh ta chuyện tôi gọi điện cho cậu, anh ta khắc biết nên làm thế nào.”

