Trần Đông Phương nhẹ nhàng mở cửa, bước vào phòng nhìn chú Trụ Tử toàn thân quấn băng, sau đó liếc nhìn xung quanh, Bàn Tử vẫn đang ngáy, Tiểu Vương thì nhìn người đột ngột đến này, Trần Thanh Sơn vốn đang ngồi ở bên giường bệnh, nhìn thấy Trần Đông Phương liền nhận ra ông ta, muốn đứng lên nói chuyện, Trần Đông Phương vẫy tay xuống, nhẹ giọng nói: “Muộn như vậy, đừng quấy rầy bọn họ.”
Nói xong, ông ta vẫy tay với Tiểu Vương và Trần Thanh Sơn, nói: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”

