Tuy tôi cũng muốn xem hai người họ tỉ thí, tối qua lúc Lý Thanh động thủ tôi đã từng nghĩ qua rồi, nếu như anh trai và cậu ta, hai người họ đều động thủ thì không biết ai mạnh ai yếu, nhưng lúc họ thật sự đánh nhau thì tôi lại không thể nào bình tĩnh được, tay chân không có mắt, lỡ như bị thương thì phải làm sao đây? Tôi nói với Trần Đông Phương: “Chú Đông Phương, chú dẫn Lý Thanh đến là để đánh nhau sao? Sớm biết như vậy thì cháu đã không dẫn chú đến đây rồi.”
Trần Đông Phương khẽ nâng ly trà Bích Loa Xuân lên tiếp tục nhâm nhi, ánh mắt của chú ấy dán chặt vào hai người đang chuẩn bị đánh đến nơi, tôi thấy chú ấy không thèm đoái hoài gì đến tôi, hai người này mà đánh nhau thì chắc chắn tôi can không được, nói thẳng ra ngồi xuống xem thôi là được rồi, nhưng tôi nhìn tình thế bây giờ thì lại cảm thấy anh trai tôi hình như hơi chậm một chút, đầu của anh trai rất cao, nhưng Lý Thanh này thì thuộc kiểu người ốm ốm nhỏ con, cơ thể vô cùng linh hoạt, động tác cũng cực kì nhanh nhẹn, mỗi lần cậu ta đến gần anh trai, hoặc là một đấm hoặc là một đá, luôn tung một cú rồi lùi lại, anh trai có vẻ không thể nào chạm tới người của cậu ta được.

