Trong một buổi đêm thế này, ánh sáng màu đỏ mờ mờ từ chiếc đèn lồng đỏ trước cổng từ đường nhà họ Trần hắt lên trên người đám người giấy, cảnh tượng như vậy khiến cả người tôi gần như không đứng vững nổi. Tôi quay đầu lại nhìn Trần Đông Phương một cái, mới phát hiện ông ấy cũng cực kì căng thẳng sững cả người nhìn chằm chằm vào đám người giấy, ngựa giấy, quan tài đá đang từ từ tiến đến. Ngay cả vẻ mặt của vị tăng sĩ mù, người luôn có vẻ trông như một người bước ra từ game cũng trở nên nghiêm trọng.
Tim tôi gần như muốn nhảy ra ngoài, lúc này đột nhiên có một bàn tay vịn chặt vào vai tôi, tôi quay đầu lại nhìn thì thấy đó là Trần Đông Phương, chú ấy gật đầu với tôi, dùng giọng nói cực kì nhỏ mà nói: “Đừng động đậy, cũng đừng phát ra tiếng.”

