“Anh đừng có dùng đôi mắt âm dương quái khí ấy nhìn tôi, anh thừa hiểu mà, tôi chẳng biết gì cả, tôi mà biết thì sớm đã trốn đi thật xa rồi, lại còn dám ở đây chờ Quan Nhị gia đến ư?” Tôi trừng mắt với Bàn tử. Thực ra tôi còn hy vọng Bàn tử giúp tôi giải thích nghi hoặc, ai ngờ anh ta lại đi nghi ngờ tôi luôn.

