Logo
Chương 157: Số Mệnh Đặc Biệt (1)

“Chuyện này tôi sẽ không hỏi mẹ tôi đâu, cũng sẽ không lôi người nhà vào.” Tôi nói chắc chắn như đinh đóng cột với Bàn tử. Thật ra ngay từ lúc mẹ tôi nói với tôi chính bà là người nhờ chú Trụ tử khuyên can tôi dừng tay tôi đã biết trong chuyện này mẹ tôi biết ít nhiều. Cũng không có gì lạ ở đây, năm đó khi cảnh sát điều t·r·a cái chết của cha tôi thì người bị hỏi nhiều nhất chính là mẹ tôi, chỉ là lúc đó mẹ tôi nói không biết gì hết khiến cảnh sát cũng phải bỏ cuộc. Lúc đó suy nghĩ của cảnh sát cũng giống như chúng tôi bây giờ, đó là mẹ tôi không thể không biết bất cứ chuyện gì.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng