Chương 1002: Điểm nhiều nhưng vẫn không đủ dùng
Điền Thần Côn: “Thằng nhóc này có chuyện gì vui vậy? Trưa đến giờ cứ cười tủm tỉm suốt, không ngưng phút giây nào luôn.”
Lâm Phàm cười: “Vui hả? Bây giờ tôi không chỉ vui vẻ, mà tui còn lâng lâng đến muốn bay lên trời đây này.”
Ngô U Lan bưng nước trà đến: “Anh Lâm, tài liệu giảng dạy được hoan nghênh rộng rãi, dựa theo tính cách của anh thì đáng lẽ anh sẽ không hào hứng đến thế.”

