Logo
Chương 317: Pháp sư đại nhân

Một đêm mộng đẹp, trời còn chưa sáng, hắn đã bị tiếng heo tru như sắp thọc tiết đánh thức.

Đích xác là tiếng heo kêu réo. Tiểu Hắc tỉnh ngủ, phát hiện hai mắt mình bị che kín, cho nên không làm gì cả ngoài lăn lộn trên mặt đất, lăn qua lăn lại, gào thét kêu loạn.

“Chịu khó một chút, qua mấy ngày nữa sẽ quen ngay thôi. Ai bảo mắt ngươi càng lúc càng nhiều điểm đó quá, không tốt đâu.” Từ Ngôn xoay người, tức giận lẩm bẩm.

Khò khè...! Khò khè...!

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng