Thủy lao nhỏ hẹp lại mờ tối, hơn nữa lại nặng nề, không người nói chuyện. Chỉ nghe thấy âm thanh xực…xực…
Là tiếng cắn nuốt đồ ăn, phải có hàm răng rất sắc bén mới có tiếng cắn xé xương thịt như vậy được.
Ực…ực…Từ Ngôn cúi đầu, cắm cúi ăn, mãi đến khi khúc xương trở nên sạch bong, sáng bóng.
“Sườn lợn rán hong gió, đã hun khói nên mùi vị khá ngon. Cô có muốn ăn không?”

