Logo
Chương 336: Sự thật (2)

Tom nhận lấy đàn, tự tin gật đầu. Chỉ cần có tay là chơi đàn violin được mà? Không dùng tay thì dùng chân cũng được.

Trương Đạt Dã rất hiểu chuyện, bế Tom đến chiếc ghế dài trước cây đàn piano, hơi cúi người và làm động tác “mời”.

Tom nghiêng đầu, chơi thì chơi. Sau đó nó không ngồi xuống ghế mà vừa kéo đàn violin vừa nhảy múa trên những phím đàn piano. Những bước nhảy mượt mà trên phím đàn piano là phần đệm hoàn hảo cho tiếng đàn violin.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng