Hai tiếng sau, Tom nằm rạp trên ghế, lưỡi lè ra thật dài, trông có vẻ kiệt sức.
Những người khác đều nhìn Thụy Manh Manh như nhìn quái vật. Đã biết sức ăn của cô nàng rất khủng bố rồi, nhưng hôm nay đúng là khoa trương quá thể.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi ăn quá nhiều rồi.” Thụy Manh Manh vội vàng xin lỗi: “Thầy Tom, vất vả cho thầy quá.”

