“Keng, keng!”
Trương Đạt Dã nâng tay trái đón đỡ, răng cưa của Kiribachi đụng trúng cánh tay cậu phát ra âm thanh sắt thép va chạm, lưỡi kiếm sắc bén lại không thể làm tổn thương tới một cọng tóc gáy của cậu.
Arlong rất khỏe, Trương Đạt Dã chặn thanh kiếm lớn mà cơ thể chỉ hơi lung lay rồi lập tức đứng vững lại ngay, nhếch miệng cười mỉa: “Mạnh thêm tí xem nào, chẳng bõ bèn gì.”

