Trương Đạt Dã hạ giọng nói thầm với cô bé: “Anh nghĩ thử rồi, dẫn cả nhà bọn họ đi cùng cũng được, đến lúc đó chúng ta có thể dọn dẹp căn phòng đầy ắp gấu bông nào đó để 3 người họ vào ở, còn chủ nhân của căn phòng kia thì ngủ trên boong thuyền. Có được không?”
Perona quay người lại nắm chặt tay Nami, chân thành nói: “Những năm này không có bọn tớ bên cạnh, cậu nhất định phải học tập cho thật giỏi nhé!”
...

