Lúc ăn cơm, Brook hơi trầm mặc, thậm chí còn chẳng có sức lực nói mấy câu chọc cười nhạt nhẽo về bộ xương khô của mình.
Trương Đạt Dã suy nghĩ một thoáng rồi hỏi: “Sao vậy? Có phải không ai bằng lòng cho chú xem quần lót nên đau khổ buồn lòng không?”
“Không phải đâu cậu Đạt Dã.” Brook nghiêm túc hỏi: “Tôi nhớ, theo đường thuyền chúng ta đang đi thì trạm tiếp theo là thị trấn Logue, sau đó là đến núi Đảo Nghịch đúng không?”

