Cho nên bọn họ dùng chút sức sống cuối cùng lưu lại bài hợp xướng ‘chưa từng có, sau này cũng không có’ của băng hải tặc Rumbar cho Laboon, nói nó biết:
‘Dù chúng tôi đi rồi nhưng xin hãy cứ mỉm cười, hãy cứ vui tươi mà sống tiếp…’
Brook biết ý nghĩa của bài hát này, cho nên trong 40 năm qua, mỗi lần hắn cảm thấy cô độc thì đều sẽ lấy vỏ sò âm nhạc ra nghe một lần. Kiểu ‘bài ca sinh mạng’ này có thể làm hắn cảm nhận được các đồng bạn vẫn tồn tại, nó chính là món quà cuối cùng gửi cho Laboon và cũng là món quà gửi cho hắn.

